• 1. Loại "Đại Ca"

    Thằng Đại Ca thường lớn hơn những thằng còn lại trong một nhóm. Không phải cứ hễ lớn hơn thì sẽ thành thằng Đại Ca, nhưng thằng Đại Ca thì thường lớn hơn.

    Thằng Đại Ca đúng là thằng Đại Ca, nó luôn bảo ban mấy thằng còn lại, từ chuyện công việc đến chuyện rong chơi, chuyện tình ái lẫn chuyện tình dục. Thằng Đại Ca vui thì anh em đều vui, thằng Đại Ca không vui thì anh em chỉ còn cách vui sau lưng nó.

    Thằng Đại Ca rất tốt, anh em đều phục nó nên mới coi nó là thằng Đại Ca. Khó khăn khúc mắc gì, cứ nói với nó, theo cách này hay cách khác, nó đều làm cho anh em yên tâm hơn.

    Thằng Đại Ca không sợ trời không sợ đất, nhưng nó thường sợ vợ (hoặc người yêu).

    – Ưu điểm: oai.

    – Nhược điểm: nghe lời phụ nữ.

    2. Loại "Tổng Quản"

    Thằng Tổng Quản tổng quản. Ai cũng gọi nó, một cách vô thức. Có cảm giác như mọi vấn đề đều thuộc phạm vi giải quyết của thằng Tổng Quản. Thằng Tổng Quản còn kiêm luôn việc kết nối anh em, ngày ngày nó nhắn tin gọi điện rủ rê anh em từ trà đá café cho đến bia rượu nhậu nhẹt. Nó bận việc, anh em buồn thiu, chả thiết gọi nhau.

    Thằng Tổng Quản không tự nhiên thành thằng Tổng Quản. Nó chỉ chính thức trở thành thằng Tổng Quản vào ngày nó phát cáu lên chửi sao việc gì cũng gọi tao là sao. Thế là từ đó trở đi, có việc gì anh em cũng gọi thằng Tổng Quản.

    – Ưu điểm: máy luôn bật.

    – Nhược điểm: không thể thiếu.

    3. Loại "Nghệ Sĩ Rởm"

    Thằng Nghệ Sĩ Rởm rất nghệ sĩ. Nó thường để râu, có tranh trên người, ăn mặc lắm lúc kì khôi, cung cách điệu bộ rất khác những thằng còn lại. Thằng Nghệ Sĩ Rởm có hiểu biết về nghệ thuật, nó thường tư vấn cho anh em trong việc chọn những món quà tiết kiệm chi phí cho gái. Thường là nó tư vấn rồi làm giúp luôn.

    Thằng này có thể hiểu là thằng Nghệ Sĩ Suông cũng được. Nó có một nghề phụ để kiếm sống, còn lại nghề thật của nó là gì thì không ai biết. Tuy là nghệ sĩ nhưng nó không tham gia bất kì bộ môn nghệ thuật nào, nó chỉ là nghệ sĩ thôi, vậy nên mới có thêm tên là thằng Nghệ Sĩ Suông.

    Thằng Nghệ Sĩ Rởm tuy vậy rất ít khi nói chuyện nghệ thuật. Vì không ai thèm nghe.

    – Ưu điểm: đặc sắc.

    – Nhược điểm: rởm.

    4. Loại "Tán Gái Như Xiếc"

    Thằng Tán Gái Như Xiếc rất siêu. Nó hễ gặp phụ nữ là tỉnh như ruồi, thái độ hết sức thản nhiên. Anh em không hiểu, nhưng phụ nữ thì mê nó như điếu đổ. Thằng Tán Gái Như Xiếc không nhất thiết phải cao to đẹp trai, thậm chí hình dáng rất tầm thường. Chả hiểu sao phụ nữ hay thích nó?

    Thằng Tán Gái Như Xiếc thỉnh thoảng bày cho anh em bài này bài kia, nghe thì rất bùi tai nhưng để làm được thì không đơn giản. Anh em ai cũng phục thằng Tán Gái Như Xiếc, nom rất nhẹ nhàng không mất nhiều công sức mà hiệu quả thì vô cùng.

    Cuối cùng chả ai biết người yêu nó là ai. Còn nó thì thỉnh thoảng cô đơn không giấu diếm.

    – Ưu điểm: nhiều bài.

    – Nhược điểm: nhiều bài quá.

    5. Loại "Không Biết Tán Gái"

    Thằng Không Biết Tán Gái ngược lại với thằng Tán Gái Như Xiếc. Nó hoàn toàn không có khả năng tán tỉnh nữ giới. Thằng này mồm mép cũng rất dẻo chứ không phải kiểu ngậm hột thị. Nhưng nó làm ăn đi đứng rất chán đời, chả bao giờ thành công được. Sau một thời gian, nó có cả mớ bạn thân và em gái, một cách đần độn.

    Thằng Không Biết Tán Gái có tên khác là thằng Chủ Đề. Nó luôn là chủ đề của anh em mỗi khi nó không có mặt, và cũng luôn là chủ đề của anh em mỗi khi nó có mặt. Chuyện yêu đương của nó anh em nói ngày này qua ngày nọ không biết chán. Lần nào cũng nói trong tâm trạng phẫn nộ, bực tức, cay cú, lần nào cũng kêu thôi bố mày chán mày lắm rồi, mày muốn làm gì thì làm, đừng bao giờ kể với tao nữa. Hôm sau gặp nó anh em lại hỏi sao rồi, tình hình có gì mới không. Trăm lần như một.

    Thằng Không Biết Tán Gái không có khả năng làm theo lời anh em mách nước, nó luôn tỏ ra thành tâm lắng nghe. Và toàn làm theo ý nó.

    – Ưu điểm: nhiều câu chuyện.

    – Nhược điểm: chuyện nào cũng như chuyện nào.

    Nguồn guu.vn


    votre commentaire
  • Lời tuyên ngôn "Less is more" (Đơn giản là nhất) là để chỉ rõ ra rằng: sự tối giản không bao giờ đi kèm với nhàm chán và hời hợt. Cuộc sống của bạn cũng nên vậy hãy less is more 

    Cuộc sống cũng như thời trang đều nên "less is more"

    Có người hỏi tôi, "Sống đơn giản" phải chăng chính là bằng với sống một cuộc sống nghèo túng? Đây là cái nhìn sai lệch đối với khái niệm "Sống đơn giản". "Đơn giản" chính là "đã tự do lại còn thoải mái". Bất luận là tầng lớp trung lưu hay là những người công nhân đã về hưu có thu nhập rất thấp, đều có thể dốc toàn bộ sức lực của mình mà sống một cuộc sống thoải mái, dễ chịu, trải qua "cuộc sống đơn giản" bình đẳng với tất cả mọi người. Đương nhiên, "Sống đơn giản" cũng không phải là người người đều phải vác một cái rìu vào rừng đốn củi, mấu chốt chính là thái độ và phương pháp của chúng ta đối đãi với cuộc sống này.

     

     

    "Đơn giản" mới là cách duy nhất nắm giữ được hạnh phúc. Chúng ta thường vì để có được một ngôi biệt thự, một chiếc ô tô mà tăng ca, bạt mạng làm việc, cuộc sống gia đình lại vô cùng xào xáo; hoặc là chỉ vì một lần thăng chức cỏn con mà đối với cấp trên tươi cười phục tùng, lúc trở về nhà lại cảm thấy vừa cô đơn vừa mệt mỏi. Chúng ta hoàn toàn xem trọng những thứ của cải vật chất mà mình có. Chúng ta nên tự hỏi chính mình, chúng thật sự có quan trọng đến vậy không?

     Những điều tốt đẹp của "Sống đơn giản" là: Có lẽ tôi không có biệt thự, cũng không có xe hơi, mà chỉ là thuê một căn chung cư sạch sẽ, như vậy tôi đã có thể tiết kiệm được một khoản tiền để đi làm những việc mà mình thích. Tôi làm chủ chính mình, thăng chức cũng không phải là cách duy nhất để chứng tỏ bản thân mình. Nếu tôi không quá bận, tôi có thể cùng với người thân cùng nhau hưởng thụ một buổi tối tốt lành. Nhu cầu của chúng ta càng ít đi, thì mới có thể đạt được tự do càng nhiều. Chúng ta cần phải nhìn thật rõ những điều trong cuộc sống này, cái gì nhất thiết là phải có, cái gì thì nên từ bỏ đi.

     

     Thoải mái nhiều lên một chút, lo lắng giảm xuống một chút; chân thành hơn một chút, giả tạo bớt đi một chút; vui vẻ tăng lên một chút, khổ cực nhẹ đi một chút: Đây chính là mục tiêu theo đuổi một cuộc sống đơn giản!

     

     


    votre commentaire
  • 5 bài học quan trọng của đời người

     

    Bài số 1: Bài học về sự tự giác

    Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

    Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
    Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

    Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

    Bài số 2: Bài học về sự quan tâm

    Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp…

    Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

    Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

    Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

    Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

    Bài số 3: Bài học về sự giúp đỡ

    Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

    Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

    Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”

    Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

    Bài số 4: Bài học về lòng biết ơn

    Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:

    Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

    Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

    Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

    Bài Học Số 5: Bài Học Về Sự Hy Sinh

    Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

    Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

    Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

    Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh…
    Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

    Nguồn : petalia


    votre commentaire
  • Một anh chàng trẻ tuổi giàu có lái một chiếc xe sang trọng hiệu Rolls Royce đang dừng ở ngã tư để chờ đèn đỏ.

    Đúng lúc đó có một người đàn ông đến gần chiếc xe của anh ta, gõ vào chiếc cửa kính ô tô, van xin: “Làm ơn cho tôi xin ít tiền! Tôi nhịn đói mấy hôm nay rồi”.

    Người thanh niên kéo cửa kính xuống và lên tiếng: “Tôi cho ông một điếu thuốc nhé, trên xe tôi có thuốc lá rất ngon.” Người ăn xin nài nỉ: “Tôi không hút thuốc, cho tôi ít tiền đi”.

    Người thanh niên lại nói: “Vậy ông uống rượu nhé, trên xe tôi có loại rượu tốt nhất trên thế giới.” –“Không, tôi không uống rượu, cho tôi tiền, tôi cần tiền.”

    Người thanh niên kiên nhẫn: “Hay thế này nhé, tôi đưa ông đến một sòng bạc gần đây, ông giúp tôi chơi một ván; nếu thắng thì tiền sẽ là của ông, nếu thua thì tôi chịu. Được chứ?” –“Tôi không biết cược bài bạc, tôi cần tiền.”

    “Thế thì đi mát xa, tôi sẽ giúp ông hưởng thụ một chút hương vị cuộc sống, chi phí tôi bao tất, đồng ý chưa?” – “Không, tôi không thích đi, xin cho tôi tiền”.

    Chàng thanh niên dần hết nhẫn nại nhìn người ăn xin: “Vậy ông lên xe đi, tôi đưa ông về nhà tôi, để vợ tôi xem xem tại sao một người đàn ông không hút thuốc, không uống rượu, không bài bạc, cũng không chơi bời lung tung lại biến thành bộ dạng như thế này?” Lúc này người ăn xin mới thấy xấu hổ, quay lưng bước đi..

    Lessons from classic "old man of great bum and Rolls Royce"

     

    Bài học rút ra từ câu chuyện:

    1. Người đàn ông không chịu cố gắng sẽ chỉ có 2 kết cục, một là đến loại thuốc lá tầm thường nhất cũng không được hút, hai là chỉ có thể nai lưng ra làm những công việc chân tay nặng nhọc. Người phụ nữ không biết cố gắng cũng sẽ có hai kết thúc, quần áo rẻ tiền nhất cũng không có tiền mua, và cũng không bao giờ biết cảm giác đi chợ là gì. (Phải biết phấn đấu).

    2. Đừng bao giờ hy vọng rằng người khác sẽ bố thí cho bạn bất kì đồng tiền nào, vì tiền đối với mỗi người trên thế giới đều không bao giờ là đủ. Người có ít tiền sẽ muốn làm 2 chuyện, người có nhiều tiền muốn làm 20 chuyện; không có ai thừa tiền để cho bạn hàng ngày. (Học cách tự mình vươn lên).

    3. Bạn bè dang tay giúp đỡ là một việc đáng để biết ơn, không thể giúp đỡ cũng không nên trách cứ, càng không nên nuôi hận trong lòng. Không phải ai cũng có khả năng cưu mang bạn suốt đời. (Học cách thấu hiểu).

    4. Phải ghi nhớ một điều rằng không phải lúc nào bạn gặp khó khăn cũng có người bên cạnh giúp đỡ, những lúc như thế bạn càng phải mạnh mẽ lên, độc lập tự giải quyết, kiên cường bước tiếp, dũng cảm đối mặt với mọi hiểm nguy. (Học cách mạnh mẽ).

    5. Đừng bao giờ nhìn vẻ bề ngoài của người khác để kết bạn, sự giàu có của họ không liên quan gì tới một xu của bạn. Có thể cả gia tài của họ đáng giá hàng tỉ đồng nhưng khi bạn không còn cơm ăn họ sẽ chỉ cho bạn một chiếc bánh mì. (Học cách không phân biệt giàu nghèo).

    6. Đừng chỉ vì sự giàu có về tiền bạc mà quên đi những hạnh phúc trong tâm hồn. Sẽ có một ngày bạn nhận ra, những bạn bè giàu có có thể cùng bạn ăn chơi nhảy múa, đưa bạn đi hết quán xá này đến cửa tiệm nọ, nhưng họ cũng có thể lôi bạn vào xã hội phức tạp, nơi mà đồng tiền là thước đo của mọi giá trị.

    Và rồi khi đó bạn sẽ cảm thấy cô đơn vì không có ai ngốc nghếch cười cùng bạn, không có ai cùng bạn chạy dưới những cơn mưa mà thấy đời sao yên bình quá. (Học cách biết người biết ta).

    7. Bạn có thể tin vào một tình yêu chân thành thực sự tồn tại trên thế giới, nhưng đừng bao giờ hy vọng rằng tình yêu mãnh liệt đó sẽ đến với bạn, nó chỉ xảy ra với Ngưu Lang – Chức Nữ, với Lương Sơn Bá-Trúc Anh Đài thôi. Bởi vì tất cả họ đều nguyện chết vì tình yêu, còn chúng ta thì lại muốn sống thật lâu. (Học cách trân trọng những gì bạn có).

    8. Không cần biết bạn kết hôn vì mục đích gì, nhưng chỉ cần bạn có con thì nhất định phải yêu gia đình mình. Cho dù gia đình bạn có lạnh lẽo đến đâu thì bạn vẫn có nghĩa vụ khiến nó ấm áp lên, bởi vì bạn đang mang trên mình vai trò “cha mẹ”. (Học cách gánh vác trách nhiệm).

    9. Tuổi trẻ của chúng ta qua đi rất nhanh, chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể chống lại được tạo hóa, tuổi càng cao thì nếp nhăn trên trán càng nhiều; nhưng nhờ dòng chảy không ngừng đó của thời gian, chúng ta có thể mài giũa tâm hồn, như viên ngọc trai càng mài càng sáng. (Học cách trưởng thành).

    Chỉ một câu chuyện nhỏ thôi cũng khiến chúng ta hiểu được rằng, trên thế giới không có bữa cơm nào là miễn phí cả, phải biết tự mình cố gắng, tự phấn đấu vươn lên thì đồng tiền đó mới thật sự có ý nghĩa.

    Nguồn nhatkycuocsong.com


    votre commentaire
  • Nghĩ khác….

    Suy nghĩ khác biệt

    Nếu ai từng đọc Tiểu sử Steve Jobs có lẽ cũng không lạ gì với câu nói để đời “ Think different “. Đó là kim chỉ nam cho sự nghiệp và cuộc đời của Steve. Vậy mấy ai trong chúng ta thấu hiểu sự khác biệt đó.

    Hãy nghĩ khác đi, đi khác hướng mọi người. Trong kinh doanh con người thường hay chăm chỉ thi đua nhau nhưng không phải tìm kiếm sự khác biệt mà lại thường cạnh trang không lành mạnh lẫn nhau như giảm giá thành dẫn đến cuộc cạnh tranh về giá, giảm chi phí sản xuất, đua nhau bằng mọi cách cả giành thị trường.

    Đa số con người suy nghĩ theo một lối và tất cả mọi người đi lối mòn ấy. Chính vì chiếm đa số như thế nên những suy nghĩ đó gọi là thông thường, là chuẩn mực. Nếu ai đi ngược lại với số đông thì sẽ bị cho là khùng điên, dở hơi. Chính vì tâm lý đó nên con người sợ những suy nghĩ khác người và sợ cả những ý kiến trái chiều.

    Có thể chia thành hai nỗi sợ: dám nghĩ khác và làm khác, dám nghĩ khác nhưng không dám làm khác. Những người dám nghĩ khác và làm khác cần chí ít một người ủng hộ họ, họ sẽ làm và sẽ tạo ra điều khác biệt. Đối với những ai dám nghĩ khác nhưng không dám làm khác luôn có sự giằng co, bứt rứt trong lòng nhưng vẫn luôn im lặng và làm theo số đông.

    Hãy cứ suy nghĩ khác đi, hãy nói khác và làm khác. Hãy nói lên chính kiến của bản thân dù đúng hay sai, dù thuận theo hay đi ngược số đông. Tất cả quyền lựa chọn là ở bạn. Bạn chọn làm người khác biệt hay chọn làm con cừu như số đông. Quyết định nào cũng tốt cả. Nếu bạn làm người của số đông, bạn sẽ luôn có đám đông ở bên cạnh, sẵn sàng giúp bạn, nếu bạn làm người tư duy khác biệt, bạn sẽ chỉ có một mình hoặc một người cùng chia sẻ nhưng khi ấy thành công của bạn thật to lớn và đáng ghi dấu ấn.

     

     

     


    votre commentaire


    Suivre le flux RSS des articles de cette rubrique
    Suivre le flux RSS des commentaires de cette rubrique